Posts

Nếu ngày mai không bao giờ tới?

Image
Bạn cảm thấy như thế nào khi nhận ra mình có thể sẽ không có ngày mai, nhưng ngày hôm nay bản thân vẫn chưa thực sự biết bản thân mong muốn cái gì? Điều gì mới thực sự quan trọng với bản thân? "Cảm thấy ư ...? Một thoáng mơ hồ cùng một chút chông chênh nhè nhẹ ..." Có bao giờ bạn nhận ra rằng mình đã  lãng phí biết bao cái “ngày hôm nay” cho những thứ vặt vãnh hay phù phiếm?  Tại sao mặc dù lo lắng và bất an về tương lai của mình, nhưng ta lại không hề thực sự cố gắng để làm điều mình cần phải làm hay điều mình nên làm? M à chỉ vô định đi qua ngày tháng, để rồi lại chìm ngập trong sự hối tiếc vì đã lãng phí vốn thời gian hữu hạn của mình. Nhưng tại sao vậy? Tại sao ta cứ mãi lần nữa không thôi? "Đấy là những tháng ngày nội tâm tôi giằng xé với chính mình, tìm kiếm đáp án cho rất nhiều câu hỏi cứ bất chợt lại xuất hiện trong đầu: Tôi muốn trở thành người như thế nào? Tương lai phía trước có tươi đẹp không? Nó sẽ ra sao nếu tôi chọn cái này mà không phải cái kia? Nên làm c

Trưởng thành là khi...

Image
Đời người phần lớn là những việc không như mong đợi.  Trong cuộc đời của mỗi người đều sẽ có lúc lận đận, lúc khó khăn. Đều sẽ có những điều phiền toái và khó chịu. An toàn ở hiện tại không có nghĩa là sẽ ổn định.  Chúng ta trưởng thành qua khó khăn.  Có một vài chuyện không thể khuyên nhủ hay dạy dỗ được. Con người phải tự tìm câu trả lời cho chính mình. Có lẽ vì nếu như không nhìn ra điều gì đó, ta sẽ tỏ ra hoàn toàn không cảm thấy điều đó luôn chăng? Chúng ta cần trở thành con người mà chính mình yêu thích – hiểu rõ mình là ai và đang bảo vệ cho điều gì. Hiểu rằng ta không cần phải gắng sức thay đổi bản thân để lấy lòng người khác. Trưởng thành liên quan đến việc hiểu rằng không phải điều gì khiến ta vui cũng làm người khác vui. Tình yêu đầu tiên và cuối cùng của chúng ta là yêu thương bản thân mình. Đừng kỳ vọng người chúng ta yêu hay bất kỳ ai khác sẽ mang lại hạnh phúc cho ta. Bởi chỉ có chúng ta mới là người quyết định điều đó. Nếu chúng ta không thể yêu thương và tôn trọng bản

Tình yêu, gặp gỡ và biệt ly

Image
“Yêu là sự rung động không thể tự kiểm soát.” Tình yêu ta dành cho mỗi người sẽ không bao giờ giống nhau hoàn toàn. Do đó, nếu vào một thời điểm nào đó trong đời, cảm thấy mình đang yêu, thì hãy trân trọng khoảnh khắc đó, bởi đó là sự rung động quý giá và chân thật nhất ở con người. Nó là thứ xuất hiện một cách tự nhiên. Bởi ta không thể chọn thời điểm hay nơi chốn để yêu một người. Ta không thể lên kế hoạch cho những rung động cảm xúc. Đó là việc ngẫu nhiên. Thời gian trôi quá chậm đối với những người đang chờ đợi, là quá nhanh với những ai đang sợ hãi. Đối với những người đang đau buồn thì thời gian dường như là quá dài, nhưng lại là quá ngắn với những người đang vui mừng. Chỉ với những người đang yêu, thì thời gian mới là vĩnh cửu. Thực chất tình yêu là gì, không từ ngữ nào có thể định nghĩa hết được. Tình yêu rất diệu kỳ, tình yêu cho phép ta nhìn nhận cuộc sống qua lăng kính màu hồng – chỉ nhìn thấy những gì làm ta vui, bỏ qua những điều không vui. Nhưng tình yêu cũng rất khó hi

Những năm tháng ấy …

Image
Đã từng có khoảng thời gian trong cuộc đời mình tôi khao khát mãnh liệt được là một người khác, được sống một cuộc đời khác – khác tôi. Đó là những tháng ngày, tôi như mắc kẹt trong một chuyến đi trở về quá khứ. Mọi thứ xung quanh vừa lạ, lại vừa quen. Không còn có thể so sánh được những thứ đang nhìn thấy và những thứ còn lại trong ký ức. Mặc dù, vẫn có cảm giác ngờ ngợ đấy nhưng không tài nào nắm bắt được. Không tài nào thể hiện được bằng lời. Không những thế, rất nhiều thứ mà bản thân đã ham muốn trước đây vào những ngày này đã trở nên vô nghĩa, chẳng còn quan trọng nữa. Dường như có gì đó đã thay đổi không thể nào quay trở lại như cũ. Nếu con người cứ cố gắng níu kéo quá khứ, mà bỏ qua hiện tại và tương lai thì chẳng khác nào việc bước đi mà cứ nhìn về đằng sau, những thứ có thể trông thấy đếu là những thứ đã đi qua. Như cuộc đời dần trôi tuột khỏi kẽ tay vậy. Một khi bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Biết là buồn, nhưng … Không hiểu sao bản thân cứ mải cố gắng chạm tay vào những kỉ niệm

Lòng biết ơn đối với từng khoảnh khắc của cuộc sống

Image
Tôi đã từng nghe rằng toàn bộ cuộc đời mỗi người sẽ được tái hiện lại trong “giây lát” trước khi chúng ta chết. Như một cuốn phim tua ngược, cảnh cuối cùng sẽ là hình ảnh đứa trẻ sơ sinh – ngày ta đến với thế giới này – một biểu tượng của sự trong trắng và thơ ngây. Tôi không biết liệu nó có thực sự xảy ra hay không, nhưng tôi nghĩ “giây lát” đó không phải một giây lát bình thường, mà nó sẽ trải dài mãi mãi như một đại dương thời gian – toàn bộ cuộc đời ta. Và hơn thế nữa, những kỷ niệm đặc biệt đối với mỗi người sẽ là những ký ức rõ nét nhất, cho dù nó buồn hay vui, đau khổ hay hạnh phúc. Có lẽ với tôi, đó là những ký ức về tuổi thơ: nằm trong túp lều nhỏ sau nhà, ngắm bầu trời đêm đầy sao tuyệt đẹp. Hay đó là những ký ức về căn nhà gỗ thuở xưa cũ, mà hình như tôi đã quên mất hình dáng của nó như thế nào rồi. Đôi khi, rất khó để tha thứ cho người khác, rằng không phải lúc nào các mối quan hệ cũng bền vững hay thậm chí an toàn. Rằng có lúc chúng ta phải từ bỏ một điều gì đó – một

Sẽ đến lúc ta chẳng còn là ai nữa, chẳng còn ở đâu nữa

Image
Khóc người xưa _ Kim Thánh Thán Con người không thể tồn tại mãi mãi được – chúng ta được sinh ra và rồi cái chết sẽ đến với chúng ta như một lẽ tất yếu của tự nhiên – rồi sẽ đến lúc ta chẳng còn là ai nữa, chẳng còn ở đâu cả. Mọi chuyện không xảy ra theo cách ta muốn không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra. Có nhiều điều mà ta muốn thay đổi, nhưng ta phải chấp nhận điều không thể tránh khỏi như một thứ không nằm trong tay mình, giống như chuyện sống chết. Hiện tại là tất cả những gì ta có để sống. Hoặc để mất. "Như cuộc đời man mác, từ trước tới nay, tôi nào có biết là đã mấy vạn vạn tháng và năm! Mấy vạn vạn tháng và năm ấy đều như nước trôi, mây cuốn, gió thoảng, chớp nhoáng , đi cho bằng hết, cho mãi đến tháng này, năm nay mới có tạm có tôi." – Khóc người xưa _ Kim Thánh Thán . Cuộc đời của chúng ta cũng thế, cũng sẽ " chớp nhoáng " trôi qua giống như người xưa – đã ở đây trước ta vậy. Nhưng nếu như ta vẫn đang còn ở đây thì ta cũng phải làm gì đó để " tiêu kh

Sống can đảm

Image
Cuộc sống có thể huy hoàng và bi kịch. Có lẽ không có cái đẹp, tình yêu hay hiểm nguy, thì cuộc sống hẳn sẽ rất dễ chịu? Nhiều người tin rằng định mệnh của họ được viết ra bởi một chòm sao, rằng họ không làm chủ được vận mệnh của mình, rồi đời họ sẽ do định mệnh đưa đẩy. Họ không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bước đi trong bóng tối. Cho dù xung quanh là ánh sáng mặt trời rực rỡ, thì chúng cũng không thuộc về họ. Bạn có tin vào điều đó không? Rằng vận mệnh của mình đã được sắp đặt sẵn? Không ai có thể trả lời câu hỏi này ngoài bạn, “Tôi là ai?” – bạn sẽ tự trả lời cho chính mình. Mục đích cuộc đời này của bạn là gì? Là của cải, danh tiếng, hay đỉnh cao của sự thành công? Vậy nếu như không có chúng  –  của cải, sự thành công, danh tiếng – bạn là ai? Nếu tôi không biết tôi là ai, thế thì tôi đang làm gì ở đây? Nếu thế thì mọi thứ mà tôi đang làm chỉ là hứng thú đơn thuần thôi sao? Vậy thì tất cả sẽ trở thành vô nghĩa. Giấc mơ của tôi là gì? Con người tôi muốn trở thành l