Posts

"Điên rồ"

Image
Ước gì tôi đã dũng cảm sống cuộc sống mà mình mong muốn, chứ không phải cuộc sống mà mọi người mong đợi ở tôi.

Thỉnh thoảng tôi không thích con người mà mình cần phải trở thành. Tôi không có cảm giác là mình xứng đáng với nó chút nào.
Quả thực, vì sao vậy?
Nếu ta để cho người khác sắp đặt cuộc đời mình thì đến một lúc nào đó ta sẽ sống cuộc đời theo ý muốn của người khác.  Liệu đây có phải cuộc sống mà ta muốn sống?
Tự hạ thấp bản thân mình không chỉ là thiếu thành thật mà còn tệ chẳng kém gì huênh hoang về mình.

Trước vô số thứ mà cuộc đời đưa đến, người ta phải có vui thích làm một cái gì đó để bản thân không bị xao nhãng và phung phí quỹ thời gian ít ỏi của mình chứ?
Ta mong muốn điều gì từ cuộc sống này? Trong số những thứ mình có thể theo đuổi trong cuộc sống, thứ nào ta tin là có giá trị?
Dù sự thật như thế nào đi nữa cũng tốt hơn sự hoài nghi mù mịt.
Thỉnh thoảng để đạt được điều mình muốn, chúng ta làm những điều "điên rồ". Đôi lúc chúng mang lại kết quả. Bởi nếu không ai th…

Thời gian

Image
Thời gian ẩn chứa những sức mạnh kỳ lạ. Còn bản chất con người lại là một sự pha trộn lạ lùng.

Vào những thời điểm nhất định trong những hoàn cảnh và môi trường nhất định khi kết hợp với bản chất con người thì ta sẽ có những trải nghiệm rất khác nhau về thời gian. Cho dù vẫn cùng một con người ấy, cùng một khoảng thời gian như nhau.
Nhưng khi đang chờ đợi điều gì đó ta thấy thời gian dường như trôi qua quá chậm, mãi vẫn không thấy hết 5 phút (làm ơn hãy nhanh lên đi, tôi đang rất gấp), nhưng khi đang sợ hãi một điều gì đó chuẩn bị sắp xảy ra ta lại thấy thời gian trôi qua quá nhanh (thoáng đó đã hết 5 phút) mà bản thân còn chưa biết phải làm gì để đối phó với nó, chính xác là ta sợ phải đối mặt với kết quả đó đến nỗi càng né tránh thì nó càng đến nhanh hơn. 
Khi đau ta lại thấy thời gian mình phải trải qua sự đau đớn ấy là quá dài, ta cho rằng sự đau đớn này sẽ không chấm dứt (tôi không thể chịu đựng thêm được nữa) cho dù nỗi đau chỉ diễn ra trong 5 phút nhưng đối với ta nó dường như kéo…

“Ác mộng” _ Nightmare

Image
Làm sao tôi có thể nghỉ ngơi nổi nếu những giấc mơ của mình cứ mệt mỏi thế này?

Trong cơn ác mộng, cánh cửa to lớn nặng nề ấy vẫn luôn ở cuối hành lang chờ đợi tôi. Lúc nào cũng vậy bàn tay tôi túm chặt nắm cửa, tôi biết là nó không hề khóa. Nhưng không hiểu sao vẫn tuột ra, cho dù tôi dùng hết sức bình sinh kéo hay đẩy, nhưng vẫn vô vọng, cái nắm cửa vẫn tuột dần tuột dần khỏi đôi tay đau đớn rướm máu của tôi còn cánh cửa vẫn đứng trơ ra ngó xuống nhìn tôi thờ ơ, …
Tôi muốn biết bên kia cánh cửa là thứ gì hay điều gì đang đợi mình, nhưng có những lúc dường như tôi đã nghĩ: “Mình biết đằng sau cánh cửa là gì, chỉ là mình sợ phải đối mặt với nó thôi, với sự thật”. Phải không nhỉ?
Đôi khi tôi tin con người ta lừa dối chình mình hơn là lừa dối bất kỳ ai khác.

Nhưng rốt cuộc ác mộng là gì?
"Ác mộng là giấc mơ mà bạn cảm thấy có điều gì đó vô cùng quan trọng phải tìm cho ra, bạn biết điều đó vẫn ở đó nhưng nó luôn luôn vượt khỏi tầm với của bạn.”

Isabella Duong 💋

Sống "phong cách"

Image
Phong cách sống bản lĩnh và bình thản.
Sự kết hợp giữa tính tao nhã và phẩm cách sẽ khiến bạn cảm thấy bình thản.

Nếu quá bận tâm đến việc đánh mất thứ gì đó, chúng ta sẽ quên đi việc quan trọng nhất đó là ngắm nhìn và tận hưởng nó – khi chúng đang còn hiện hữu, khi chúng đang còn thuộc sở hữu của ta.
Lúc ấy tôi chẳng ngờ vẻ đẹp ấy cũng sẽ tan biến trước mắt mình như pháo hoa – rực rỡ mà chóng tàn như những món đồ giải trí phút chốc.
Khi cố gắng để làm tất cả và có tất cả chúng ta lại vô tình đánh đổi bằng việc không biết điều gì thực sự có ý nghĩa và quan trọng với mình. Đôi khi điều mà bạn không làm cũng quan trọng như điều mà bạn làm.
Nhưng điều gì mới thực sự quan trọng đây?
Những điều may mắn bất ngờ trong cuộc sống nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta, không thể chỉ ngồi đợi và hy vọng nó xảy ra được. Nếu như may mắn thật sự đến với ta. Điều này thật tuyệt vời. Nhưng hãy chấp nhận nó mà không ngạo mạn và buông nó ra một cách thờ ơ. Học cách phân biệt điều quan trọng và không quan trọn…

Nếu ta quá khác biệt ...

Image
Khi nào tôi là chính mình nhất?
Bạn thích đứng một mình hay trong một đám đông?
"Một người Hy Lạp giữa muôn vàn người La Mã".
Ai đó muốn nói rằng: Tôi từng ở đây.

Chúng ta có thể dễ dàng tuyên bố rằng, mình muốn trở nên khác biệt và độc đáo. Nhưng rốt cuộc không có quá nhiều người muốn cô độc một mình. Bởi, cái gì quá khác biệt thì sẽ khó được chấp nhận. Quá khác biệt thì sẽ bị chỉ trích. Quá khác biệt thì sẽ bị ghen ghét. 
Khi bản thân thực sự đam mê với điều gì đó, tôi cũng phiền muộn nhận ra rằng thứ mà bản thân theo đuổi, thứ mà tôi tin là có giá trị với mình, trong mắt những người xung quanh, chúng chẳng là gì, như một con số không tròn trĩnh.
Sự kiêu ngạo mang tính nhận thức của con người. Quá tương đồng nên không thể làm ngơ, nhưng cũng quá khác biệt để dung thứ. Là vô tình hay hữu ý?
Họ luôn nói với tôi và với một số ít người ủng hộ tôi rằng: Sẽ chẳng có ai công nhận những gì tôi đang làm, điều đó là không thể xảy ra. Hãy cứ làm những việc giống như họ mới là tốt nhất. Họ c…

Bản chất con người là một sự pha trộn lạ lùng

Image
Một tính cách này trong con người không nhất thiết là xoá bỏ tính cách kia. Chúng có thể tồn tại song song: tốt đẹp và xấu xa.
Sau khi lái xe ngang qua những người vô gia cư đang chật vật dưới cơn mưa tầm tã. Ta vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của mặt trời mọc, vẫn thấy nụ cười của đứa bé nào đó quanh đấy thật dễ thương. 

Lạc lõng và nổi loạn nhưng đầy tài năng.
Người trẻ thường không làm theo những gì họ được chỉ bảo. Nhưng nếu họ có thể vượt qua và làm tốt, đôi khi họ thoát khỏi sự trừng phạt.
Vừa vui thú vừa ám ảnh.
Tôi biết vẻ đẹp của cuộc sống ở trong những điều nhỏ bé, và có lẽ chúng đã ở ngay trước mắt tôi. Tôi thực sự muốn hòa mình vào đó cùng với những người xung quanh. Nhưng không bao giờ tôi làm vậy, bởi tôi thích ngắm nhìn hơn. Thực ra tôi thấy ngại không muốn làm hỏng vẻ đẹp này, hay phá hoại cảnh trí mĩ lệ này. Nói cho cùng thì ngay từ đầu cũng chỉ có mình tôi thôi mà.
Dấy lên hai cảm giác trái ngược nhau sợ hãi và ham muốn.
Tôi ghét cay ghét đắng sự tồn tại mờ nhạt, đơn điệu. Những t…

Không quên được cái cũ

Image
Sự cảm động đầu tiên bao giờ cũng là sự cảm động bền nhất.
Đó là khoảnh khắc chứa đựng cả quá khứ và tương lại trong hiện tại của nó.

Cái gì đã là của ta, ta yêu thích nó. Nếu lỡ mất đi, thì về sau dù có được cái khác giống như thế, thậm chí tốt hơn thế, ta cũng không thể nào thích cho bằng. Thường, lại chỉ thấy cái mới mà nhớ đến cái cũ, sinh ra tiếc nuối, lòng đầy hoài niệm. Một nỗi buồn khôn nguôi đeo đẳng. Tại sao vậy? Tại đối với ta, thứ đã mất không chỉ là nó đáng giá bao nhiêu tiền mà thôi, mà còn có một phần tâm hồn của ta hay tâm hồn người để lại cho ta ở trong đó. 
Tôi dõi mắt theo dáng hình đầy hoài niệm ấy...Rất lặng lẽ. Nhẹ nhàng.

Quên là một điều đáng buồn…
Lúc ấy tôi chẳng ngờ vẻ đẹp ấy cũng sẽ tan biến trước mắt mình như pháo hoa. Nếu không tôi đã cố ngắm nhìn nó kỹ hơn, thưởng thức vẻ đẹp của nó và khắc sâu vào trong tâm khảm của mình khoảnh khắc ấy.

Khó có thể quên một chuyện đã trót nhớ cả.
Đây là cảm xúc từ thời xa xưa, là điều đã ngủ yên trong quá khứ. Nhưng mỗi lần nhìn…